Ông lão Biển Hồ và những nguyện ước cuối đời

Ở cái tuổi bát thập (80 tuổi), “ông lão Biển Hồ” Quách Trọng Hoan chỉ mong mình được “thất nghiệp”. Cái nghiệp cứu người chết đuối ở Biển Hồ (Pleiku, Gia Lai) lão chẳng còn muốn làm nữa, dù rằng cái nghiệp ấy “vận” vào lão một cách tình cờ.


Biển Hồ
Nhiều người quý, thương “ông lão Biển Hồ” như người thân của mình.

Người có gần 300 đứa con nuôi

Trò chuyện với ông vào một buổi chiều cuối năm, cơn gió đông miền cao nguyên đủ lạnh để bàn tay gầy guộc từng bao lần cứu người chết đuối run run bưng ly nước chè nóng. Lão bảo, người ta viết về lão nhiều rồi, đừng viết những chuyện người chết đuối hay cuộc đời của lão nữa. Thì đúng! Báo chí và truyền hình đã viết khá nhiều bài về lão. Tên tuổi lão cũng đã vượt xa khỏi đồng đất cao nguyên này rồi, lan sang cả Lào, cả Campuchia rồi kia mà. Bởi người ta biết tiếng lão, mời lão sang tận Lào, sang tận Campuchia để giúp.

Lão bảo hình như đó là cái nghiệp, cứ vận vào lão mãi không dứt. Số người lão cứu sống đã lên tới vài chục, số người chết đuối lão vớt được lên cũng đã cả trăm. Mỗi lần như thế, cứu được người còn sống thì lão mừng, khi không cứu được, lão khóc thầm. Lòng lão thắt lại mỗi khi lão cứu không kịp, hoặc khi thấy người thân của nạn nhân vật vã bên mép nước. Lão bất lực với chính bản thân mình, giận trời đất, giận mình.

Giờ, lão vẫn sống trong căn nhà nhỏ bên mép nước ở Biển Hồ, nơi lão đã sống mấy chục năm qua. Lão có 4 người con đều thành đạt, vợ con ở trong thành phố. Dù ở đây lão sống một mình nhưng không cô đơn vì có quá nhiều người hàng ngày tìm đến. Lão khoe, lão có gần 300 người con nuôi. Nhiều đứa tự tử, ông cứu rồi khuyên nên thành con nuôi, có đứa vì nghèo khó ông giúp đỡ mà gắn bó. Ông sống đơn sơ, bình dị, những đồng tiền dành dụm được ông để làm việc nghĩa tình. Nhiều người trong vùng đồng bào thiểu số cuộc sống quá nghèo, ông giúp đỡ họ, có khi ông dành tiền lo cưới vợ cho đứa con nuôi mồ côi… Ông tìm thấy niềm vui trong những việc làm tình nghĩa ấy. Cũng vì thế mà đồng bào nơi đây thương ông, kính trọng ông. Đó là những người lão cứu sống, hay là những người vì cảm kích việc ân việc nghĩa mà nhận lão làm cha.

Lão nhận tình cảm ấy của mọi người, như cách lão trả ơn đời cho lời hứa khi còn chiến đấu trong kháng chiến năm nào. Và đời, và người cũng không phụ, năm 2011, lão vinh dự được nhận giải thưởng Kova, do nguyên Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình ký. Đây là một giải thưởng lớn tôn vinh những tấm gương tiêu biểu trong đời sống xã hội có những việc làm nhân văn, cao thượng, qua đó, nhằm nhân rộng hơn nữa các nghĩa cử này, góp phần làm cho cuộc sống ngày càng tươi đẹp. Sự công nhận ấy của Nhà nước là một nguồn khích lệ vô cùng lớn, lão tự hào vì điều đó.

Biển Hồ
Mênh mông Biển hồ.

Niềm mong ước cuối

Nâng chén trà ấm trong buổi chiều mùa Đông gió lạnh, lão nghẹn ngào kể về chuyện vừa cứu được một cô bé 15 tuổi cũng ở Biển Hồ này. Trong lời lão, dường như có những điều xót xa. Lần nào, lão cũng khuyên người ta bỏ ý định dại dột tìm tới sự giải thoát kiểu đó, bởi sẽ khiến người ở lại chỉ thêm đau lòng. Lão không muốn thấy cảnh đó nữa, lão không muốn mình lại phải bận rộn với công việc như thế này nữa. Hơn 35 năm ngụp lặn ở Biển Hồ này, lão đã phải chứng kiến biết bao đau đớn như thế.

Ở cái tuổi bát thập rồi, dù không còn sức khỏe như xưa, nhưng lão vẫn còn đầy minh mẫn và tráng kiện. Cuối đời rồi, lão chỉ mong buổi sáng chèo con thuyền nhỏ trên mặt hồ phẳng lặng, lãng đãng sương, lão sẽ có được những giây phút thảnh thơi của tuổi già. Chứ không phải mỗi lần vung mái chèo là để làm cái công việc vớt người chết đuối không mong muốn kia nữa.

Giờ, lão chỉ muốn an yên với tiếng kinh kệ, ngày ngày thắp hương niệm Phật cầu cho bá tánh bình an, để lão làm một Phật tử chí nguyện cho thỏa niềm ao ước.

Trời chiều trở lạnh, lão móm mém cười, nụ cười hiền từ. Lão ngồi lặng bên mép nước, mong con nước cứ êm đềm mãi như buổi chiều này. Đừng ai có chuyện gì để lão phải giong mái chèo ra giữa dòng nước nữa. Cuối đời rồi, lão chẳng còn mong gì hơn ngoài chuyện lão được “thất nghiệp”. Lão chỉ mong được điều đó thôi.

Tôi ngồi bên lão, nghe ngơ ngẩn trong gió đại ngàn những lời từ mênh mang gọi về. Tôi cũng mong lão không chộn rộn vì việc vớt người, cứu người nữa. Cũng mong đừng ai dại dột trầm mình xuống hồ nữa, để lão được nghỉ ngơi.

Để lại bình luận

Địa chỉ email của bạn sẽ không hiển thị. (*) là những mục bắt buộc.

Tin nóng 24h

Việt Nam vào tứ kết Asian Cup

Hát tiếp khúc quân hành, Việt Nam vào tứ kết Asian Cup

Không thể tin nổi tuyển Việt Nam đã có một trận đấu tuyệt vời đến vậy trước một đối thủ Jordan được đánh giá cao hơn rất nhiều. Mọi chỉ số, mọi nỗ lực của các chàng trai áo đỏ trong cả 120 phút quần nát sân Al Maktoum đều cho thấy một điều: Chúng ta xứng đáng đi tiếp, xứng đáng ngẩng cao đầu với tư cách những nhà vô địch Đông Nam Á.

Website ko hỗ trợ trình duyệt này.